1. Tuyển điều hành (MOD) cho Diễn đàn hoa nhanh chân đăng ký nha các bạn

    ♥ Ra mắt Bộ sưu tập ảnh hoa chất lượng cao do các thành viên VF đóng góp

    Viết bài cho Từ điển các loài hoa nhận nhuận bút liền tay

    ♫ Khai trương Bách hóa di động mọi người ghé ủng hộ cái nào :)

Hoa bưởi: cảm xúc tháng 4

Thảo luận trong 'Tản mạn về hoa' bắt đầu bởi dalat, 18/6/14.

  1. dalat Dalat - Tình yêu và hoa
    dalat

    dalat Dalat - Tình yêu và hoa Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    27/11/10
    Bài viết:
    749
    Đã được thích:
    42
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    flower
    Nơi ở:
    dalat
    Web:
    Hoa bưởi: cảm xúc tháng 4
    Những dòng cảm xúc dâng tràn đầy xúc động của những người phụ nữ dũng cảm, đang ngày đêm chiến đấu với bệnh tật. Thế nhưng tâm hồn họ vẫn rất lãng mạn, những hoài niệm ùa về cùng với những giây phút cảm động bên người chồng thân thương, những người bạn từ thưở ấu thơ,....

    [​IMG]
    Tháng Tư về, như là mong đợi. Mơ hồ mùa Hè trong không khí sớm mai anh chở em đến bệnh viện . Con đường lầm bụi đến bệnh viện, oái ăm lại cùng tuyến đường ra nghĩa trang thành phố... Em vẫn cố tìm cảm xúc cuối mùa Xuân giữa những cơn đau. Dòng sông (giống như là sông đào hơn là những dòng chảy tự nhiên từ xa xưa để lại) bé, hẹp lòng, toàn bê tông và những chiếc cầu xấu xí. May là bên kia đường vẫn sót lại vài cành tầm xuân hồng nhạt dịu hiền. Cây bưởi cuối mùa hoa vẫn lác đác chút màu trăng trắng. Em gồng lên trong cơn đau như lửa đốt, khắc khoải dõi nhìn những hàng rào nhà máy cứ mênh mang.

    Chẳng có lãng mạn cả từ khi còn trẻ, nhưng em cảm nhận được tình anh qua những gượng nhẹ ổ gà. Và cuối cùng anh bật ra câu hỏi: "Mai mình đi taxi em nhé!". Không có những lời ngọt ngào có cánh, nhưng anh bỏ thói quen uống cà phê sáng ở cantin để theo em lên buồng bệnh. Với em, vậy là đủ...

    Buổi sáng tinh sương đầu tháng mới, anh ngược đường đưa em đi ký giấy tờ, chính thức từ bỏ quyền sở hữu cái tài sản lớn nhất bố mẹ cho em. Anh ngược đường đưa em về với những người bạn từ bé thơ. Anh ngược đường đưa em về lại chốn xưa, nơi những ấu thơ trong trẻo...

    Sớm mai ấy, em tự cho mình quyền được rời bỏ bệnh viện trong vài tiếng đồng hồ buổi sáng, rời bỏ những ràng buộc vật chất cuối cùng cũng là phù dù, để dấn thân tìm lại em xưa, cùng cô ấy... Cô ấy đưa em qua những nẻo đường ấu thơ bọn em đã cùng lớn lên. Hoa cẩm chướng, đồng tiền ta hay xu xi là những thứ đã thuộc về kỷ niệm. Ngược đường, ngược thời gian và tất cả, cô ấy sẵn sàng nắm tay em về lại bé thơ yêu dấu. Giữa những cơn thở gấp gáp, em nhủ lòng mình ráng chịu đựng để đi đến tận cùng. Thế mà trời thương thật, vì em đã qua được ngần ấy đường đất, tìm về từng nơi. Ngôi nhà ấu thơ vẫn còn cây hồng xiêm gần bằng tuổi em được lấy giống chính gốc Xuân Đỉnh. Sân trường và nơi hẹn hò ngày còn nhỏ. Em vẫn còn nhớ cái váy sặc sỡ (và hình như là duy nhất) em đã mặc để đi tìm cậu ấy. Cô ấy hỏi em có muốn xuống xe để ngắm nhìn, và em nghẹn ngào từ chối. Một phần em sợ sẽ làm ảnh hưởng đến sự trọn vẹn của phần còn lại trong chuyến đi, và điều lớn hơn là em sợ mình sẽ òa khóc... Rồi bọn em đi tìm mua hồng xiêm, Xuân Đỉnh, phải là Xuân Đỉnh cơ. Dù là tiền đi có thể gấp nhiều lần tiền quả, nhưng đã cho một đam mê đến tận cùng, còn điều gì là không thể. Thế mà chẳng có hồng Xuân Đỉnh, em bỗng nhớ quả Kiwi vàng, dù mùi vị không có gì liên quan, nhưng màu da và dáng quả cũng có chút gì gợi nhớ. Mùa tháng Tư, nhót chín đỏ rực gánh quà. Cô ấy gọi lại, rồi bỗng ngập ngừng. Em không ăn nhót, nhưng cô ấy thường bảo, nhót bây giờ dù chín vẫn chát hơn ngày xưa...
     

Chia sẻ trang này