1. Tuyển điều hành (MOD) cho Diễn đàn hoa nhanh chân đăng ký nha các bạn

    ♥ Ra mắt Bộ sưu tập ảnh hoa chất lượng cao do các thành viên VF đóng góp

    Viết bài cho Từ điển các loài hoa nhận nhuận bút liền tay

    ♫ Khai trương Bách hóa di động mọi người ghé ủng hộ cái nào :)

Truyện ngắn tặng mẹ ngày 20-10

Thảo luận trong 'Thay lời muốn nói' bắt đầu bởi firefly, 19/10/11.

  1. firefly Leader
    firefly

    firefly Leader Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    30/11/10
    Bài viết:
    906
    Đã được thích:
    29
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    terrorism
    Nơi ở:
    Old Trafford
    :B08: Khi đọc truyện ngắn này tôi không thể kiềm nắng được cảm xúc...


    [​IMG]


    “Mẹ của con”
    Khi con viết lên đây những lời con muốn nói cùng mẹ chắc có thể sẽ không bao giờ mẹ đọc được. Từ ngày ba mất con chỉ còn có mẹ là chổ dựa tinh thần là niềm an ủi duy nhất. Nhiều lúc con tự thấy mình quá ích kỹ, khi chỉ biết nhận tình yêu thương,sự lo lắng, chăm sóc… từ mẹ. Đổi lại con chẳng cho mẹ điều gì để cảm thấy hạnh phúc, vui tươi,mà chỉ là phiền muộn, thất vọng và nước mắt… Ngày con còn bé, con không được khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác, mẹ đã phải vất vả với bao bộn bề của cuộc sống, vừa phải thao thức bên con cả đêm vì những cơn đau của con. Ngày đó, con gầy còm, xấu xí…con sợ phải đến trường vì lúc nào cũng bị các bạn trêu chọc, ngày nào con cũng khóc, càng như thế càng làm mẹ buồn thêm…rồi con lớn lên với lòng yêu thương hầu như duy nhất của mẹ… mẹ nói mẹ tự hào vì con, một đứa con gái gầy còm, ốm yếu của mẹ ngày nào đi học cũng khóc mà đã có thể học giỏi…và ngày mẹ hạnh phúc nhất là khi con đi thi vào trường chuyên Lương Văn Chánh, con nhìn thấy niềm hạnh phúc từ ánh mắt của mẹ, con cũng cảm thấy hạnh phúc. nhưng những niềm hạnh phúc đó thật ngắn ngủi mà nổi đau thì dài quá. Năm con học lớp 11 thì ba phát bệnh nặng, căn bệnh mà hiện tại không có thuốc điều trị…những năm tháng vất vả, đau khổ,và đầy nước mắt…cái cảm giác sắp mất đi một người mình yêu thương sao mà đáng sợ quá…con thi rớt đại học… và cũng mang theo niềm hi vọng, niềm tự hào của mẹ tan biến mất…Sao cuộc đời mẹ lại khốn khổ đến thế
    Vậy mà thấm thoát đã hơn 23 năm con làm khổ mẹ… giờ đây,con vẫn đang làm mẹ lo lắng khi chưa thể tìm được một công việc ổn định để tự lo cho bản thân mình… nhiều lúc con thấy mình bất tài và vô dụng quá!
    Những lúc con xa nhà,con nhớ mẹ, chỉ muốn quay về xà vào mẹ mà khóc, mà được chở che như ngày nào. Nhưng như thế con nghĩ sẽ là mẹ lo lắng hơn…mà con thì không muốn mẹ phải khổ thêm vì con nữa…Me ơi! con yêu mẹ! con muốn nói như thế hàng ngàn lần nhưng như vậy có giả dối quá không? khi nói con nói thương mẹ nhưng lại làm mẹ đau khổ,yêu mẹ nhưng luôn làm nước mắt mẹ rơi… thế là con không nói…Chỉ mong những nổ lực và sự cố gắng của con sẽ có kết quả… Ngày con thành công con sẽ mang món quá đó dành tặng cho mẹ với tất cả lòng biết ơn và yêu thương tự đáy lòng con… Mẹ ơi! hãy chờ một ngày con thành công nha mẹ!
    Nguồn internet
     

Chia sẻ trang này